| Mùa bông gạo tháng ba | ||
| 08:43' 26/03/2009 (GMT+7) | ||
Kết Nối Blog - Mưa bay bay, lất phất, lất phất. Hạt mưa không đủ to, đủ nặng để người đi đường phải trú vội vào dưới hiên hay khoác trên người những chiếc áo mưa vướng víu. Khắp các nẻo đường, đâu đâu ta cũng bắt gặt sự sống hồi sinh trong những chồi non, xanh mởn. Mùa đang chuyển dần… Thời gian cứ trôi, cứ trôi...Tôi lần tìm về những ký ức xa xăm, nơi tuổi thơ và cánh đồng đầy gió. Nơi cuối con đường tháng ba Hoa gạo cháy rực một góc trời. Ngày xưa, góc đường nhà tôi có cây Gạo, to lắm. Lũ trẻ chúng tôi thường đi nhặt Hoa Gạo về xâu lại thành vòng giả làm Công Chúa. Mấy đứa bạn gái còn nhặt Hoa Gạo về cho mẹ nấu cám Lợn. Có thể thời đó thiếu thốn nên bất cứ thứ gì có thể, mọi người đều đem về làm thức ăn chăn nuôi gia súc, kể cả những bông Hoa Gạo đẹp đẽ nhường kia. Hết mùa Hoa là mùa Bông Gạo. Sau mỗi cơn gió, Bông Gạo bay trắng trời, nom thật thích mắt. Lại có lần ước mình bay được như thế, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng...Phía bên trên là bầu trời xanh, xanh thẳm...Tôi thường nhặt bông về cho chị làm gối. Gối Bông Gạo êm, mềm, mượt và ấm vô cùng.
Buổi tối, chúng tôi thường chơi trận giả quanh gốc Gạo. Đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên những vòng tay bé xíu của năm sáu đứa cứ dang mãi, dang mãi mà chẳng làm sao ôm trọn gốc Gạo xù xì. Cây Gạo già lắm. Mẹ tôi bảo: "Cây Gạo có ma, cây Đa có thần" nên không có ai dám động vào, dù chỉ là vài nhát dao của mấy đứa đi gánh củi về tìm chỗ nghỉ hay của lũ trẻ Trâu lúc mải vui đùa thách đố. Mãi sau này, khi dự án mở rộng đường được triển khai, cây Gạo bị người ta chặt đi. Nghe mẹ kể, trước khi chặt các công nhân làm đường phải làm lễ và.. cúng mãi, vì sợ động chạm đến thứ gì đó linh thiêng mà không ai dám chắc là có tồn tại hay không. Đường nhà tôi bây giờ toàn cây mới, cũng cho bóng mát xanh tươi nhưng chắc chẳng có cây nào đẹp như gốc Gạo già trong tuổi thơ đẹp đẽ của tôi. Chao ôi là nhớ...! |
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment