|
Bài và ảnh: Quốc Minh - Blog Dê Mít
Tôi rời đập thủy điện Hòa Bình khi mặt trời vừa xiên, men đường 6 đi hơn một trăm cây số nữa đường đèo dốc, xẩm tối thì tới được thị trấn Mộc Châu.
Đường đi ngang qua dốc Cun, Cao Phong, Mường Khến, Phú Cường... dốc cao và cua gấp liên tục. Đầu tháng tư, trời đổ mưa như muốn thay máu cho đất, sương mù dày đặc không nhìn rõ cả lằn sơn phản quang ở mép đường. Đoàn chúng tôi bốn xe, cứ căng mắt ra bám đèn hậu nhau mà đi. Mưa, gió ngấm qua áo mưa, qua áo khoác lạnh buốt. Giày ướt sũng, mưa quất vào mặt rát như kim châm. Nhọc nhằn một quãng thôi, đổi lại khi lên tới đỉnh dốc cao cả ngàn mét, mưa tạnh phóng tầm mắt ra xa nhìn thấy những đường mây mặt trời, những dãy núi dài ở ngang lưng và thung lũng xanh mướt trải rộng đến ngút ngàn. Cũng có lúc lũng xanh kia bị chặn lại bởi những ngọn đồi thấp ngút ngàn chè cổ thụ, bao la cỏ thơm và bò sữa rồi lại ngút tầm mắt đến tận chân trời.
Tản bộ dọc theo con đường dài ngập đầy sương núi, tôi bắt chuyện hỏi một thanh niên người Mông trẻ măng về thác Dải Yếm. Từ ngã ba cửa khẩu Pa Háng, đi bằng ô tô theo đường chính hoặc dọc theo suối khoảng 4 km đến chỗ hợp lưu hai con suối sẽ thấy một thác nước hùng vĩ. Người già kể lại dòng thác này là dải yếm của người con gái đã liểu mình cứu chàng trai mình yêu thoát khỏi dòng nước lũ.
Ở vùng đất mộc câu còn lưu truyền câu chuyện về động mộ thuyền, truyền thuyết kể lại rằng: Người Xá (dân tộc Khơ Mú ngày nay) và người Thái cùng ở trên mảnh đất Mộc Châu. Người Xá bắn tên rất giỏi đã thách người Thái bắn tên lên vách đá để xác định chủ quyền vùng đất. Nếu mũi tên của bên nào bắn cắm vào vách đá nghĩa là thần núi, thần đất thuận cho ở, còn bên nào thua phải đi khỏi mảnh đất này. Người Xá dùng tên có bịt đồng ở đầu mũi tên nên bắn vào vách đá thì bị nảy ra, còn người Thái lấy sáp ong dính vào đầu mũi tên nên khi bắn vào vách đá, mũi tên đã dính lên vách đá. Từ đó, người Thái được ở lại trên mảnh đất này, còn người Xá phải ra đi. Giữ đúng lời giao đấu là không được sinh sống hay săn bắn, trồng trọt nơi đây nữa nên khi chết, người Xá không được chôn cất trên mảnh đất này mà lấy thân gỗ to, khoét bỏ ruột để đưa người chết vào trong rồi treo lên các vách đá.
Nhắc đến mộ thuyền, người thanh niên lắc đầu than chẳng còn nữa đâu, phá hết rồi. Xưa kia có người đi rừng lạc vào động cất giữ một thuyền, về nhà vài ngày sau thì ốm chết nên người dân Mộc Châu - Sơn la một thời gian dài không dám đụng vào các quan tài trong động. Nay những huyền bí của vùng sơn cước nay đang dần dần bị tàn phá không thương tiếc, cũng một phần do con người ta trí tuệ hơn thôi.
Đường đã thưa người, tôi quay trở lại khách sạn. Trong cơn say một người trong đoàn kể lại: Có lần đi qua vùng này khi trời tối mịt, chân không bước được nữa thì dừng lại một căn nhà Mông ven đường xin ngủ trọ. Đêm lạnh thì uống rượu, hai người đàn ông không quen biết cùng ngồi bên bếp lửa, rượu táo mèo và thịt nướng say sưa chuyện dưới xuôi trên ngược suốt cả đêm. Người đàn bà ngồi một góc xa hơn đang hong quần áo cho khách, chốc chốc lại đưa tay chao mảnh võng nơi đứa trẻ nhỏ đang ngủ say. Nghèo quá, cả nhà chỉ có vài thứ đồ sắt là quý giá. Sáng sớm dậy chào xin đi, cố tình để quên cái đèn pin, mảnh lam cạo râu để rồi nghẹn ngào gặp lại người đàn ông đêm qua uống say với mình đã băng vội qua hơn mười cây số, dúi vội cây đèn vào ba lô rồi cầm lấy tay bạn mà lắc. Đã trải qua những thời gian như thế, gặp những người như thế muốn trở thành người xấu cũng khó lắm.
Say rồi ngủ quên đêm. Sáng hôm sau sương mù và mùi cỏ thơm đánh thức chúng tôi dậy từ tinh mơ. Khoác vội lá cờ Tổ quốc lên vai, tôi đi thăm thị trấn nông trường Mộc Châu, đi một vòng tròn qua đèo Hua Tát rồi lại quay trở lại đường 6 lúc trời xẩm tối.
Ngẩng đầu lên, mặt trời đỏ rực phía trước và trong tim.
(Bài hát Đôi Chân Trần - Y Moan)
|
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment