Trời mưa gió và đời gió mưa
17/04/2009 10:15 (GMT +7)
- Ngày 13 đen đủi, Cô gái xấu số (dù tên là Truyền hoặc là gì, cô cũng vẫn là Cô gái xấu số) đi trên đường phố ngập nước. Lụt và tắc đường, vẫn là hai căn bệnh “chưa tìm được thuốc” của các thành phố lớn (Hà Nội hay TP.HCM cũng thế).

hay không tiếng sét giữa trời quang?

Ngày đầu tiên trong đợt thực tập đầu tiên của Cô gái trẻ tìm cách vượt lên số phận. Và rồi, một tiếng sét bất ngờ đánh đứt đường dây điện trung thế. Lửa đỏ bùng lên kết liễu một số phận thương tâm. Bất kể những cố gắng mòn mỏi của Cô gái từ lúc được sinh ra cho đến lúc về giời. Bất kể sự vẫy gọi tuyệt vọng của Cô với con người, mà lúc đó đành lòng bỏ xe bỏ pháo bỏ của chạy tán loạn hòng giữ lấy người.

Bị dây điện cháy đứt rơi sát ngay chân nhưng Cô gái vẫn cố lết về phía lề đường. Ngay lúc đó, chiếc xe buýt tử thần lao tới…

Đồng nghiệp thắp hương trước cái chết đau lòng của Truyền. Ảnh: An Nhơn

Gã lái xe buýt không chịu dừng lại, dù nhiều người dân trên đường đã tuyệt vọng ra hiệu. Nước dồn lên vỉa hè dẫn theo nguồn điện trung thế, làm cháy xém thân thể cô gái. Cảnh này chắc chắn các đạo diễn điện ảnh yếu bóng vía không dám đặc tả lại trong những bộ phim dù được đầu tư bằng tiền của Nhà nước hay có tài trợ từ Hollywood.

Lẽ ra thì Cô gái chỉ là một số phận “vô danh” yểu mệnh. Lẽ ra, cứ đổ cho ông trời thiếu lòng tốt, thiếu mắt sáng, ở quá xa nên không nhìn thấy người hiền. Đời sống bộn bề lắm. Sau đám tang đông nghẹt vòng hoa trắng, rồi người ta cũng sẽ quên cô. Thế nhưng, vẫn có những người “cố tình” mày mò “phục dựng” lại sự thật. Để rồi, thấy đau lòng hơn gấp bội phần.

Hóa ra, chẳng có tiếng sét nào từng vang lên khi đó. Trời quang mây tạnh, lúc sự việc xảy ra, mưa đã dừng khá lâu rồi. Không hiểu sao, dây điện lại cháy đùng đùng và rơi thẳng xuống đường khiến hàng trăm con người phải đạp lên nhau mà chạy.

Điều “kỳ lạ” hơn nữa là người dân gần khu vực xảy ra sự cố nghe thấy tiếng nổ bình điện từ lúc 6h, mà tận hơn hai giờ đồng hồ sau đó, sự việc thương tâm mới “bất ngờ” xảy ra. Nguồn điện không hề bị cắt đã theo đoạn dây đứt, theo luồng nước cống, theo quán tính ào lên từ bánh của chiếc xe buýt “vô tâm”, nốt chửng Cô gái trẻ.

Sự thờ ơ với sinh mệnh của đồng loại khiến người ta rùng mình. Trách nhiệm của các cơ quan chức năng đến đâu trong vụ việc này? Tại sao trong số hàng trăm người có mặt trên đường, không ai nhanh tay ghi lại xem biển số của chiếc xe buýt là bao nhiêu? Hoặc ít ra cũng là xe nhãn hiệu gì, thuộc công ty nào quản lý?

"Mong cho mọi người không phải chịu những cái chết oan uổng như con tôi nữa. Mong mọi người không phải chứng kiến cảnh người thân lìa xa nhau oan uổng…" - bố cô gái nói trong tiếng nấc… Không hiểu, phải làm thế nào để đạt tới được điều mong muốn này? Thông điệp của ông bố đau khổ liệu có thể đến được tới ai?

Bức tường đổ và số phận của những dân nghèo

Ngày 16 không… đen đủi. Thế nhưng mưa gió thì không phụ thuộc vào con số nào. Mưa lớn chỉ kéo dài 30 phút đã làm đổ sập một hàng rào chắn bằng tôn xung quanh công trình cao ốc sắp xây dựng ở trên đường Ngô Tất Tố, quận Bình Thạnh, TP HCM. “Tác dụng phụ” của việc bức rào chắn “ngã xuống” là làm đổ thêm một bức tường gạch (thuộc Công ty TNHH Vườn Phố) dài 50m, cao tới gần 9m, đè lên 10 ngôi nhà dân cạnh đó.

Hàng trăm con người có thể đang bồng bế nhau trong 10 ngôi nhà. May là họ chạy kịp nên không có ai bị thương. Nhưng, nhìn đống gạch ngói đổ vỡ lổn nhổn kinh người, thử tưởng tượng nếu trong số 10 ngôi nhà đó, có một nhà chỉ toàn trẻ con đang đợi bố mẹ trở về sau độ chợ chiều…

Người ta có thể xây dựng những cao ốc hoành tráng và rực rỡ giữa khu dân nghèo, và cái “ranh giới mong manh” không những chẳng bảo hiểm được cho ai mà còn có thể đổ sập xuống đầu người dân bất cứ lúc nào. Chuyện như thế này, có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, không chỉ TP. HCM hay Hà Nội.

Người ta cũng hoàn toàn có thể bịa đặt ra một tiếng sét để đổ tội sát nhân cho ông trời. Nhưng còn sự vô tâm trong đời sống và sự vô trách nhiệm trong công việc, dù cố tình che đậy nó bằng lớp áo mỹ miều thì đâu đây vẫn cứ luẩn quẩn một thứ mùi cháy khét của những bệnh tình “vô phương cứu chữa”.

0 comments:

Post a Comment